Home Mái nhà Dolphin Học mà chơi Chăm con Ba lô trên vai
CHĂM CON
Góc của mẹ | Nuôi dạy con |
TÔI ĐÃ BIẾT CỞI MỞ VỚI CON MÌNH

Một chút bối rối, hụt hẫng khi cậu con trai 15 tuổi bỗng dưng trở nên thờ ơ và tỏ ra lạnh lùng hơn với cả bố lẫn mẹ. Tôi luôn tự hỏi bản thân là mình đã làm điều gì sai trái để khiến cho tình cảm của hai mẹ con không còn được gần gũi với nhau như ngày xưa.

Câu trả lời đơn giản chỉ là: Con trai tôi đang lớn. Vì thế, những thay đổi về tâm sinh lý và cả suy nghĩ của con là điều hoàn toàn bình thường và không có gì phải lo ngại.

Cậu bé tỏ ra độc lập và chín chắn hơn trong những suy nghĩ của mình. Không giống như ngày xưa, con trai ít dần những cuộc trò chuyện cởi mở với tôi và chỉ thích thu mình trong căn phòng riêng với một chiếc máy tính nối mạng cùng cái điện thoại cầm tay để nhắn tin hoặc trò chuyện với bè bạn suốt cả ngày.

Ban đầu, tôi thực sự thấy lo lắng trước những thay đổi ấy của con kể từ khi nó vào học cấp III. Trước đây, cứ khi đi học về, con trai lại ríu rít kể cho mẹ nghe bao nhiêu là chuyện ở lớp, về các mối quan hệ với thầy cô, bạn bè. Vậy mà nay, nó lẳng lặng bước lên phòng và ngồi ở đó cho tới tận giờ ăn tối. Khi tôi hỏi chuyện con, nó chỉ ậm ừ, cố gắng trả lời càng nhanh càng tốt, đôi khi còn tỏ ra bực mình khi tôi cứ gặng hỏi thật chi tiết về những gì đã xảy ra với nó trong ngày. Hai vợ chồng tôi nhìn nhau, hơi bối rối vì những gì đang diễn ra. Con trai tôi đấy, một đứa trẻ cởi mở ngày nào giờ lại trở nên… dè sẻn trong từng lời nói, ít nhất cũng là với bố mẹ mình.

Nỗi lo của tôi dịu đi phần nào khi tôi đọc được một bài báo viết về lứa tuổi dậy thì. Hóa ra, trường hợp của con tôi không phải là cá biệt. Rất nhiều đứa trẻ ở độ tuổi này thường có những phản ứng như thế khi bị cha mẹ “can thiệp” quá sâu vào đời tư. Bọn trẻ bây giờ đã trưởng thành, chúng thích độc lập, thích chứng tỏ bản thân và có những mối quan hệ với bạn bè. Chúng thích cởi mở hơn với những người bạn ấy vì chúng dễ tìm được sự chia sẻ, sự đồng cảm hơn là với các bậc phụ huynh. Những “quy tắc” ngặt nghèo trong gia đình, sự khó tính đến hà khắc của cha mẹ càng làm bọn trẻ muốn xa rời và tạo nên một khoảng cách nhất định trong mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái.

Những giây phút gần gũi bên con đã giúp chúng tôi có thêm cơ hội để hiểu nhau hơn

Bài báo cũng đề cập đến một vấn đề là khi các bậc phụ huynh quá bận rộn với công việc mà quên bẵng rằng, họ cần phải dành thêm nhiều thời gian hơn nữa cho con mình, rằng đã từ rất lâu rồi bọn trẻ đã quen với cảm giác “vắng cha mẹ” nên chúng ngày càng thu hẹp khoảng cách và ít chịu “giao lưu” với họ. Dần dà, mối quan hệ ấy ngày càng trở nên nhạt nhẽo và xa cách. Khi cả hai bên đều không tìm được “tiếng nói chung” cũng chính là lúc cha mẹ và con cái nảy sinh ra những bất hòa. Ở lứa tuổi dậy thì, những mâu thuẫn như thế lại càng trầm trọng và khiến cho tình cảm trong gia đình ngày một rạn nứt. Tất nhiên, tôi không hề muốn điều này xảy ra với chính gia đình mình.

Tạm gác những công việc làm thêm, tôi tranh thủ dành thời gian cho con trai bằng sự khởi đầu rất chóng vánh. Thằng bé hơi khó chịu khi thấy tôi liên tục hỏi chuyện nó, xen vào thế giới riêng mà lâu rồi nó đang sở hữu một mình. Thế rồi, nó bỗng hồ hởi hẳn lên khi tôi buông ra lời khen ngợi về một cô bé đang học cùng lớp với nó. Tôi nói rằng cô bé ấy xinh xắn, dễ thương và rất lễ phép. Tôi còn gợi ý là con có thể dẫn thêm nhiều bạn về nhà nếu con thích, và mẹ có thể nấu nướng, làm bánh để thết đãi các bạn.

Tôi bắt đầu lại “mối quan hệ” với con mình bằng việc hỏi han, ủng hộ những “mối quan tâm” của con. Thằng bé dù chưa tỏ rõ thái độ nhưng nhìn vào gương mặt rạng rỡ của nó, tôi hiểu được con mình đang rất mãn nguyện và đặt thêm nhiều niềm tin nơi tôi. Nó mạnh dạn hỏi ý kiến của tôi về món quà mà nó mua tặng cô bạn gái trong ngày sinh nhật. Nó tự tin xin phép tôi được ra phố hoặc đi chơi về muộn với bạn bè mà không cần phải lấp liếm hay nói dối. Con tôi đã biết mở lòng hơn, một phần là nhờ vào thái độ “bình đẳng” và muốn được chia sẻ của mẹ nó.

Tôi tận dụng từng khoảnh khắc để được giao lưu với con hàng ngày. Trước đây, 8 giờ tôi mới ra khỏi nhà để đi làm thì bây giờ, tôi dậy sớm hơn một chút và tranh thủ xuất phát cùng con trai từ lúc bẩy giờ rưỡi. Chúng tôi cùng đi với nhau trên một đoạn đường và có thêm khoảng 10 phút để nói chuyện. Trong nhịp sống hiện đại này, ngần ấy thời gian cho nhau mỗi ngày cũng là điều đáng quý, và tôi trân trọng từng giây phút khi được ở bên con.

Trong những lần trò chuyện với “chàng trai” của mình, thỉnh thoảng tôi cũng chia sẻ với nó về các “vấn đề” của riêng của bản thân và nhờ con đưa ra những lời khuyên mà nó cho là hợp lý nhất. Chúng tôi trò chuyện với nhau như những người bạn, không áp lực, không quy tắc, không những lời phán xét, cằn nhằn.

Đôi khi, tôi còn trở thành một người “lái xe ôm” bất đắc dĩ của con khi cu cậu có việc cần đi đâu đó mà không có xe hoặc đang quá vội vã. Khác với sự lầm tưởng của tôi, cu cậu không hề miễn cưỡng mà còn tỏ ra khá thoải mái. Trước khi đi đâu cùng tôi, cậu còn trở thành một “chuyên viên thẩm mỹ” khi gợi ý cho mẹ nên mặc cái này hay cái kia. Thật may là, gu thẩm mĩ của con tôi cũng không đến nỗi tệ vì rất nhiều người đã khen tôi biết cách ăn mặc sau những lần “cố vấn” của con. Chúng tôi ngày càng gần gũi nhau hơn chỉ bằng những “sự kiện” nho nhỏ như thế.

Cậu con trai của tôi rất thích vào những quán ăn mới, nhất là các địa chỉ mà bạn bè của nó đã rỉ tai. Thỉnh thoảng, nó cũng rủ tôi tham gia vào những “vụ” khai trương nhà hàng và hai mẹ con đã có một buổi tối thật vui vẻ, cho dù bố nó chỉ thích ngồi nhà và ít khi có mặt tại những buổi lễ… hoành tráng như thế. Tôi thường xuyên trao đổi, chuyện trò với con về sở thích, về những vấn đề mà nó quan tâm hàng ngày, về một cô người mẫu, một chàng ca sĩ hay một bài nhạc trẻ mà lứa tuổi teen đang rất hâm mộ. Từ đó, chúng tôi tìm được sự đồng cảm và có nhiều cơ hội để sẻ chia với nhau hơn.

Tôi hay trêu đùa con, cũng như việc hỏi nó một cách… tinh nghịch là mai này con sẽ làm gì, có nuôi nổi mẹ không hay mẹ cần phải tiết kiệm tiền lương cho tuổi già ngay từ bây giờ. Con trai tôi cười to rồi mạnh dạn chia sẻ với mẹ về ước mơ của mình, về nghề nghiệp mà nó mong muốn trong tương lai, về những hoài bão, những dự định mà cậu bé đang ấp ủ. Chúng tôi, hai mẹ con, hai thế hệ dường như đang trở thành những người bạn cực kỳ thân thiết. Sự hài hước, nhẹ nhàng, những câu hỏi không sức ép… đã giúp cho những cuộc trò chuyện của chúng tôi trở nên đơn giản và dễ dàng hơn bao giờ hết. Nhờ đó, con trai tôi đã vượt qua độ tuổi “gàn dở” nhất của mình một cách… bình thản mà không hề gặp phải bất cứ “sự cố” nào.

Phương Linh ( bài viết đã được sử dụng trên tạp chí Đời sống Gia Đình)

 
Bình luận (0)
Untitled Page
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận bằng tiếng Việt không dấu sẽ bị xóa - Bạn có 1000 ký tự
Lưu thông tin người gửi:
NHỮNG TIN ĐÃ ĐĂNG
+ THƯ GIÃN VỚI CON
+ BỮA ĂN KINH HOÀNG
+ CHẲNG BAO GIỜ MẸ VƠI HẾT NỖI LO
+ LÀM GÌ KHI TRẺ HAY GẶP ÁC MỘNG?
+ "GIẶC" Ở TRONG NHÀ
+ LÀM GÌ KHI MẸ BỊ MẤT SỮA?
+ PHÚT NHÌN LẠI
+ VUI CÙNG BÀN CHẢI XINH
Tiêu điểm
THƯ GIÃN VỚI CON
BỮA ĂN KINH HOÀNG
TÔI ĐÃ BIẾT CỞI MỞ VỚI CON MÌNH
PHÚT NHÌN LẠI
Bình luận mới
Nguyễn Thị Truân (25-07-2008 11:40:52)
Đến khi làm mẹ mới biết hết "lòng mẹ"!
Địa chỉ 1: P. 208, KTT Việt kiểm sát, ngõ 84/7 Ngọc Khánh, Ba Đình, Hà Nội
Địa chỉ 2: số 8 ngách 28/49 - 28B Điện Biên Phủ, Hà Nội
Điện thoại: 0913063939 - 0983609178
Email: dolphinhome08@yahoo.com