Home Mái nhà Dolphin Học mà chơi Chăm con Ba lô trên vai
CHĂM CON
Góc của mẹ | Nuôi dạy con |
BỮA ĂN KINH HOÀNG

Những lúc cho con ăn đối với tôi là một “cuộc chiến” không cân sức. Cô con gái gần hai tuổi luôn tìm đủ mọi cách để “thách thức” lòng kiên nhẫn của ba mẹ. Giống như nhiều đứa trẻ khác, cô bé rất lười ăn và thích tìm mọi cách để trì hoãn “công việc” ấy của mình.

Thịt, rau, khoai tây… đang vung vãi đầy trên sàn nhà, ở cả dưới gầm giường, ở cả trong chiếc ô tô đồ chơi bằng nhựa, thậm chí là ở cả trên nóc chiếc tủ lạnh kê ở góc phòng. Con gái tôi quả là tài tình khi biết “sắp đặt” những loại thức ăn ấy ở mọi ví trí trong nhà mà không cần để ý tới thái độ của ba mẹ. Nơi nào cũng thấy đồ ăn vương vãi, kể cả ở những xó xỉnh mà chẳng ai có thể ngờ tới. Chồng tôi trợn mắt hù dọa, vậy mà con bé vẫn nhơn nhơn như không biết sợ là gì.

“Hắn” nhìn sâu vào mắt tôi không chút e ngại khi giơ bàn tay dính đầy nước sốt cà chua rồi bôi thẳng lên bức tường trong phòng khách. Tôi chưa kịp hét lên thì ôi thôi, bức tường trắng đã lấm lem những vệt loang màu đỏ. Nước sốt đang chảy, rớt cả xuống nền nhà. Thêm phát nữa, đôi bàn tay tinh quái ấy lại tiếp tục chạm mạnh vào bức tường. Con gái tôi cười sặc sụa, vui sướng trước “tác phẩm” mới hoàn thành của mình. Giận con, tôi lôi nó sềnh sệch ra khỏi phòng. Nó khóc váng, tiếng khóc làm cơn giận trong tôi hạ hỏa…

Yêu thương chứ không nên hà khắc

Một cô bạn thân của tôi vẫn “hù dọa”: Không nên quá nuông chiều bọn trẻ vì chúng sẽ sinh hư. Bạn khuyên tôi nên “thiết quân luật” ngay từ đầu với con để bé có cảm giác “sợ” và biết nghe lời mẹ. Cô bạn tôi chia sẻ: Lười ăn à, cứ mặc kệ nhé. Để “hắn” đói thêm vài giờ cũng chẳng sao. Đến lúc mệt lử là thế nào cũng đòi ăn cho bằng được. Tới lúc ấy nhé, “hắn” ăn cứ như thuồng luồng, chẳng phải mất công mời mọc, dỗ dành thế này đâu.

Bạn tôi nói cũng có lý, nhưng xem ra chế độ ấy hơi… hà khắc. Tôi có cảm giác rằng mình đã khá tàn nhẫn với con khi bỏ đói “hắn” như thế. Đã nghe lời bạn làm thử một lần rồi đấy chứ, cũng thấy công hiệu ra phết, nhưng nhìn con đói lả rồi khóc ngằn ngặt, tôi chẳng thể đành lòng. Mặc kệ lời khuyên của bạn, tôi lại mất công dỗ dành con, lại phải mệt mỏi theo những trò phá bĩnh của “hắn”. Tôi quen, quen lắm rồi. Trẻ con, đứa nào chẳng thế.

Con gái tôi từ nhỏ đã lười ăn, chỉ ham chơi là giỏi. Đến việc ti sữa mẹ, “hắn” cũng chẳng “nghiện” như mấy đứa trẻ nhà hàng xóm. Được cái, “hắn” thích được mẹ ôm, được rúc rúc cái miệng vào sát ti mẹ. Mẹ ghé sát vào mắt “hắn”, nhìn “hắn” rồi cười. “Hắn” mở tròn xoe mắt, hãnh diện ngắm mẹ với một cự ly rất gần, rồi lại nhoẻn miệng… Lúc ấy, trông “hắn” thật xinh và… đáng ghét. Mẹ dụ khị, lại tậc tậc bày trò để “hắn” bú ti. Vậy mà “hắn” bú thật, bú ngon lành. Nhưng lần nào cũng thế, muốn “hắn” bú thì mẹ lại phải mất công. Cho tới lúc “hắn” gần hai tuổi, “hắn” vẫn lười ăn hơn là mải miết chơi và bày ra những trò nghịch ngợm.

Tôi dỗ con ăn bằng tình thương và bằng những lời nói âu yếm của một người mẹ. Thú thật, con gái tôi khá bướng bỉnh và rất nghịch ngợm. Nó vẫn thích phá phách và đôi khi khiến vợ chồng tôi phát cáu vì ngày nào cũng phải quần quật theo những bữa ăn của con. Cô bạn tôi lắc đầu, trách tôi là đã quá nuông chiều “hắn”. Được cái, “hắn” luôn tỏ ra độc lập, thông minh và nhanh nhẹn hơn hẳn so với những đứa trẻ khác. Lối giáo dục cho phép trẻ được “tự do trong khuôn khổ” và luôn luôn thể hiện tình yêu thương với con đã giúp “hắn” trở thành một đứa trẻ hiếu động và hoạt bát đến như thế. So với con gái của bạn tôi, con gái tôi năng động và cởi mở hơn. Cô bé kia, dường như phải chịu nhiều sức ép từ phía mẹ nên có vẻ khép kín và hơi nhút nhát. Làm vỡ cái bát, mẹ mắng. Ăn chậm, mẹ cũng mắng. Việc cho cô bé ấy ăn không quá vất vả như đối với con tôi, nhưng dường như có cảm giác rằng cô bé hơi thụ động và rất ngại tiếp xúc với mọi người.

Thật không dễ khi phải đối đầu trước những "Chiêu bài" của bọn trẻ

Bữa ăn vui vẻ, đầy ắp tiếng cười

Tôi có nhiều ước mơ, dự định dành riêng cho con mình. Tôi muốn sau này con tôi lớn lên sẽ trở thành một đứa trẻ ngoan, một công dân có ích cho xã hội. Tôi muốn con mình giàu lòng trắc ẩn, biết lắng nghe và tận hưởng cuộc sống một cách ý nghĩa nhất, biết được cảm giác hạnh phúc khi ngắm nhìn một buổi hoàng hôn mỗi chiều, biết rung động trước vẻ đẹp của thiên nhiên, của con người nơi nó đang sống và đã đi qua. Nhưng đó vẫn chỉ là giấc mơ của một người mẹ đang “sở hữu” một thiên thần nhỏ chưa đầy hai tuổi…

Còn bây giờ, mơ ước của tôi chỉ đơn giản là việc làm sao để con phải ăn cho hết những suất ăn mẹ nấu hàng ngày một cách tự nguyện. Tôi bắt đầu dạy con cách “tôn trọng” những thực phẩm mà chúng đang thấy ở mỗi bữa ăn, từ từ giảng giải cho con hiểu việc tôi đã phải nấu những món ăn ấy thế nào và bố đã phải lao động vất vả ra sao để kiếm tiền trang trải cho những bữa ăn ấy. Tất nhiên, với một đứa bé chỉ mới hai tuổi, việc giải thích như thế chưa thể cụ thể, rõ ràng. Nhưng cứ từ từ, dần dần, cho tới lúc con tôi đi học, biết đọc chữ, biết suy nghĩ, con sẽ “thấm” những điều mà tôi đã dạy cho nó từ ngày hôm nay.

Con bé cười khúc khích trước những lời tôi đang nói cho dù nó chẳng hiểu gì cả. Nó lại giơ tay, lại định ném miếng lạp xường ở trên đĩa xuống dưới đất. Tôi kiềm chế vì không muốn phải đánh con, những vẫn cố gắng nghiêm lại nét mặt để con hiểu được rằng hành động ấy của nó không được mọi người hưởng ứng. Con vẫn lười ăn, vẫn khóc òa khi mẹ đút cơm vào miệng. Vậy mà nhé…

Mẹ con mình sẽ thử cùng nhau chơi trò “Ai cướp được miếng cơm này”. Mẹ nói rồi ngay lập tức há to miệng, đưa vội thìa cơm vào trong. Con gái hét ầm, sợ mẹ ăn mất, sợ mẹ thắng nên nhanh như cắt chạy tới, cố rút lại thìa cơm của mẹ cho tọt vào mồm mình mà không hề biết đang bị… mắc mưu. Trò chơi cứ thế, cứ thế, bát cơm hết lúc nào chẳng hay.

Tôi thường nghĩ ra nhiều trò chơi để dụ khị con gái. Dù mất công, mất thời gian nhưng được cái lần nào bé cũng ăn hết dẫu rằng “bãi chiến trường” bày ra cũng không phải là ít. Con tôi đấy, một đứa trẻ tinh nghịch, hiếu động nhưng cũng rất lười ăn. Và tôi đã “trị” được “căn bệnh” đó của “hắn”, dẫu rằng con đường phía trước vẫn còn lắm gian nan…

Hà Phương (theo Đời Sống Gia Đình)

 
Bình luận (0)
Untitled Page
Gửi bình luận Những bình luận như sau sẽ bị xóa
Bài bình luận bằng tiếng Việt không dấu sẽ bị xóa - Bạn có 1000 ký tự
Lưu thông tin người gửi:
NHỮNG TIN ĐÃ ĐĂNG
+ THƯ GIÃN VỚI CON
+ TÔI ĐÃ BIẾT CỞI MỞ VỚI CON MÌNH
+ CHẲNG BAO GIỜ MẸ VƠI HẾT NỖI LO
+ LÀM GÌ KHI TRẺ HAY GẶP ÁC MỘNG?
+ "GIẶC" Ở TRONG NHÀ
+ LÀM GÌ KHI MẸ BỊ MẤT SỮA?
+ PHÚT NHÌN LẠI
+ VUI CÙNG BÀN CHẢI XINH
Tiêu điểm
THƯ GIÃN VỚI CON
BỮA ĂN KINH HOÀNG
TÔI ĐÃ BIẾT CỞI MỞ VỚI CON MÌNH
PHÚT NHÌN LẠI
Bình luận mới
Nguyễn Thị Truân (25-07-2008 11:40:52)
Đến khi làm mẹ mới biết hết "lòng mẹ"!
Địa chỉ 1: P. 208, KTT Việt kiểm sát, ngõ 84/7 Ngọc Khánh, Ba Đình, Hà Nội
Địa chỉ 2: số 8 ngách 28/49 - 28B Điện Biên Phủ, Hà Nội
Điện thoại: 0913063939 - 0983609178
Email: dolphinhome08@yahoo.com