Những ngày thơ ấu
Ngày con chào đời cũng là lúc gia đình còn gặp nhiều khó khăn, thiếu từ cái tã, chăn màn cho đến những hộp sữa, cân đường. Chẳng phải riêng nhà ta mà nhà nào cũng thế, cuộc sống những năm 70 vẫn còn đó những đói khát, kham khổ, mẹ nuôi con bằng những bữa cháo loãng chứ chẳng lấy đâu ra Vinamilk, NesLey như bây giờ. Ơn trời, cũng may con mẹ chịu khó ăn và ít khi ốm vặt. Con lớn từng ngày qua những bữa cháo mẹ nuôi.
Đêm, mẹ thức cùng tiếng khóc của con. Bọn trẻ nhạy cảm lắm, chỉ một chút ẩm ướt do ị đùn hay tè dầm cũng khiến bé khóc ời ời. Nhiều lúc chỉ mong con mau lớn để biết tự đi vệ sinh và không khóc ỉ eo trong đêm quấy mẹ. Lớn hơn chút nào là bớt đi ngần ấy những nỗi lo. Vậy mà tới khi con lẫm chẫm biết đi, mẹ lại lo con không cẩn thận mà bị té ngã, hoặc vì sự hiếu động, tò mò mà nghịch vào dây điện hay những phích nước sôi… Thời gian cứ vèo trôi qua như thế.
Ở tuổi đi nhà trẻ
Lên ba tuổi, con biết nói nhiều thứ lắm. Trước giờ đi ngủ, con cứ ôm lấy mẹ mà thủ thỉ: Mẹ kể truyện dê trắng và dê đen cho con nghe nhé, và mẹ lại bắt đầu câu truyện cổ bằng những điệp khúc “ngày xửa ngày xưa”.
Mẹ đi làm cả ngày rồi quần quật với bao công việc không tên. Thỉnh thoảng, mắt mẹ cứ díp lại khi nằm trên giường ngủ. Mẹ thiếp đi lúc nào không hay và rồi lại bừng tỉnh khi con lay mẹ dậy: mẹ ơi, kể tiếp đi, dê trắng và dê đen có gặp nhau ở cầu không hả mẹ? Mẹ lại bừng tỉnh và tiếp tục kể chuyện cho con trong trạng thái mơ hồ.
-Sai rồi, mẹ kể sai rồi, cả hai con dê đều bị ngã xuống cầu chứ.
-Ừ nhỉ, mẹ xin lỗi, để mẹ kể lại cho con nhé.
-Ngày xửa ngày xưa…
-Sai rồi, mẹ lại kể sai rồi, con gái phụng phịu.
Cứ thức lại tỉnh, mẹ chỉ được ngon giấc khi con chìm sâu vào giấc ngủ, để rồi tối hôm sau lại tiếp tục với bản trường ca “ngày xửa ngày xưa”.
Con tôi đi học
Ngày con vào lớp 1, cho dù hoàn cảnh gia đình ta chẳng mấy khá giả, cha mẹ vẫn cố gắng chuẩn bị cho con đầy đủ sách bút, túi cặp để con được vui vẻ tới trường. Mẹ hạnh phúc nhìn thấy con cười, nụ cười mãn nguyện vì con có thêm nhiều bạn mới. Con ríu rít kể cho mẹ nghe về cô giáo của mình, lại còn đố mẹ giải những bài toán, đánh vần những bài tập đọc mà con vừa được học trên lớp.
Nỗi lo nối tiếp nỗi lo. Vừa bớt đi được sự lo lắng trong những ngày con tập đi, tập nói thì giờ đây, mẹ lại phải cùng con ôn tập những bài học cô giáo giao về nhà, giảng giải cho con những nét chữ và cách phát âm “en lờ”, “en nờ” sao cho đúng. Nhiều đêm, cả ba với mẹ cùng “đánh vật” với các bài toán đố lớp 1, cố tìm ra lời giải dễ hiểu, ngắn gọn để giải thích cho con. Cả nhà ta nhiều khi giống như một lớp học hơn là một gia đình.
Lo về bài vở, lo chuyện học hành, ba mẹ còn phải lo thêm cả về kinh tế để con không bị thiếu thốn, tự ti với chúng bạn. Đến khi con đọc viết thành thạo, tự mình xem những cuốn sách, tờ báo, mẹ không còn phải ôm con trong lòng và kể cho con nghe những câu chuyện cổ tích như ngày xưa, nhưng mẹ phải gánh thêm trách nhiệm kiểm tra những bài học trên lớp của con mỗi ngày, hay giục con đi ngủ sớm và đánh thức con dậy đúng giờ vào buổi sáng hôm sau.
|
| Con gái dù ở tuổi nào vẫn luôn "bé bỏng" trong mắt mẹ |
Con của mẹ đã thành thiếu nữ
15 tuổi, con là học sinh cấp III. Cái tuổi dở dở ương ương của con đôi khi lại khiến cha mẹ đau đầu. Con không còn là đứa con gái bé bỏng của mẹ ngày xưa. Con trưởng thành hơn, tự lập hơn và có những chính kiến riêng của mình. Mẹ luôn phải kiên nhẫn và mềm mỏng trước con. Mẹ hiểu được rằng, chỉ cần một lần va vấp nhỏ giữa hai mẹ con ở giai đoạn này, con sẽ không còn gần gũi với mẹ như trước nữa. Mẹ muốn mình vừa là mẹ nhưng đồng thời cũng là người bạn thân thiết của con. Mẹ hạnh phúc khi thấy con vẫn tin tưởng ở mẹ, vẫn chia sẻ với mẹ những điều thầm kín, kể cả những rung động đầu tiên của con với một người bạn cùng trường.
Con càng lớn, nỗi lo trong mẹ về con chẳng những vơi đi mà cứ đầy thêm, hết việc học rồi lại đến những mối quan hệ của con với bạn bè, gia đình, thầy cô giáo. Dù bận rộn đến đâu nhưng mẹ vẫn cố gắng dành thời gian cho con. Mẹ sợ con vấp ngã, mẹ sợ những cám dỗ, mẹ sợ cả những tâm lý bất ổn thường hay xảy ra ở lứa tuổi dậy thì, mẹ sợ…
Nhưng tới giờ mẹ yên tâm rồi. Con gái của mẹ đã trưởng thành và là một cô gái tốt. Mẹ thở phào, giai đoạn khó khăn nhất cũng đã qua đi.
… Và con cũng là một người mẹ
Ngày con chuẩn bị lên xe hoa cũng là ngày mẹ dặn dò con gái nhiều nhất trong suốt quãng thời gian mẹ con mình đã ở bên nhau. Dặn rồi, dặn mãi, vậy mà mẹ vẫn cứ nhắc đi nhắc lại khiến con gái phì cười:
-Con đếm được 8 lần rồi thì phải, cô con gái trêu đùa.
Ừ nhỉ, nhưng sao mẹ vẫn cứ lo, lo về cuộc sống mới của con bên nhà chồng, lo về cách đối nhân xử thế của con gái mẹ trước cuộc sống hoàn toàn mới lạ. Mẹ cứ muốn nói đi nói lại, cốt chỉ để con gái không quên lời mẹ dặn, cốt chỉ để con gái không làm điều gì sai trái khiến gia đình bên kia trách mẹ không biết dạy con. Sao mẹ cứ lo, lo nhiều thế nhỉ, lo cả đến khi con gái sắp sửa lấy chồng.
Và rồi con cũng trở thành một người mẹ, tất bật với cậu con trai bé bỏng đang thiêm thiếp trong nôi. Mẹ lại dạy con cách quấn tã, cách cho bé bú trong những ngày đầu bỡ ngỡ. Thấy con mệt mỏi sau những đêm thức trắng vì bé quấy, mẹ lại giục con đi ngủ để rồi chăm bẵm cu cháu thay con.
Sự lo lắng, quan tâm của người mẹ trước con mình chẳng bao giờ hết…
Con choàng tỉnh dậy, nhìn thấy bé rồi mỉm cười. Tậc tậc lưỡi, con dỗ dành thằng cu: Lớn nhanh con nhé, lớn nhanh để mẹ bớt vất vả, lớn nhanh để mẹ không còn phải thức đêm, lo lắng chăm bẵm con yêu nhiều như thế này…
Mẹ nhìn con gái như nhìn thấy mình của ngày xưa. Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ, rồi sẽ chẳng bao giờ con bớt đi những nỗi lo trước đứa con của mình, cũng như mẹ của con, vẫn thấp thỏm, quan tâm đến con kể cả khi con đã thuộc về người khác.
Bởi lòng mẹ mênh mông, rộng lớn vô cùng…
Phương Linh (Theo Yêu Con)
|